Câu chuyện di trú Úc: Ex tempore - Quyết định tại chỗ của toà di trú

Yến Khanh
30/11/2017 12:07
0

5h sáng bị quấy nhiễu bởi tiếng động lạ lùng, khi tỉnh giấc tôi mới biết rằng đó chỉ là tiếng gào thét của 1 người đàn ông gần tuổi 40 bất lực mong muốn đoàn tụ với người vợ mình yêu thương.

Newsvietuc - Cả đêm ngồi nghiên cứu các án lệ, các điều khoản pháp lý rõ ràng áp dụng cho vụ án này có thể là tôi học thuộc lòng, nhưng chẳng hiểu tại sao một cặp trai gái yêu nhau đến vậy mà phải chịu đựng sự chia cách.

Kể từ khi nhận thực hiện vụ án này, tôi và các cộng sự luôn bào và bào các bằng chứng về mối quan hệ có mang tính chất trung thực.

Sáng nay khi nhìn lại lượng bằng chứng, phải nói rằng tôi đã phát khiếp. Với bấy nhiêu năm trong nghề và bấy nhiêu năm trong các vụ án của toà, tôi chưa từng một lần nào phải đi dự toà khi lượng bằng chứng được chứa đầy trong 2 vali.

Hôm nay đến toà sớm lắm ấy và khi gặp cô vợ toà với sắc thái trên mặt không một giọt máu mà chỉ nhìn thấy dường như nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi. Cặp mắt thiếu ngủ của cô ta cộng với đôi môi khô ấp a ấp úng nói không nên lời. Cảm giác của những ngươi thân chủ khi ra toà sợ hãi và run là điều dễ hiểu, nhưng tôi không thể trình bày một vụ án như vậy nếu cô ta không phải trong trạng thái bình thường. Tôi chỉ biết trấn an bằng những lời lẽ không liên quan đến vụ án cho sự căng thẳng của cô ta bớt đi.

Hôm nay toà đông lắm, đông ở đây là nhiều người dự phiên xử để lấy kinh nghiệm cho các phiên xử kế tiếp. Chánh án phụ trách phiên xử ngày hôm nay trẻ tuổi lắm, cũng ngang ngang tuổi cỡ tôi ấy. Tôi còn được biết chánh án từng là trạng sư một thời, chắc chắn chiến lược sẽ phải thay đổi.

Sau 20' vào phiên xử, vị chánh án cũng chưa thể hình dung nguyên nhân hồ sơ bị từ chối. Khi tôi dẫn dắt về các điểm chính của bản quyết định từ chối hồ sơ của lãnh sự, có vẻ lúc đó vị chánh án mới hiểu được rằng tại sao tôi yêu cầu vụ này xử vắng mặt. Cũng có lẽ bởi lượng bằng chứng cung cấp cho toà án to gấp 20 lần so với những gì mà bộ di trú cung cấp cho toà án.

2 lý do mà bộ di trú đưa ra để quyết định từ chối hồ sơ chẳng hẳn phải là của bộ di trú vì nó có mang tính chất "cá nhân".

Tôi xin tóm tắt về cuộc hôn nhân này như sau:

1) Cặp vợ chồng này đang chuẩn bị bước vào tuổi 40. Đã từng một lần đổ vỡ và mỗi người đều có 2 đứa con riêng. Hai người tự nguyện đến với nhau, tự nguyện yêu thương nhau và bất chấp mọi chướng ngại vật để vĩnh viễn được ở gần nhau.

2) Một nữ Việt kiều Úc tầm tuổi cỡ đó cùng với 2 đứa con nhỏ để tồn tại tại nước Úc dường như rất khó. Toàn thời gian của cô ta để đi kiếm tiền để nuôi 2 đứa con nhỏ của mình, sau khi người chồng cũ đã đôi lần hành hung. Việc chồng đánh vợ vẫn còn được cho rằng là điều đương nhiên trong các xã hội bảo thủ và phong kiến, nhưng tại một xã hội như Úc việc yêu và được yêu là hoàn toàn tự nguyện, chứ không phải yêu trong sự sợ hãi.

3) Sau khi rời khỏi căn nhà của người chồng cũ, 1 nách 2 con bươn trải, cô vợ luôn phải cứng rắn với mọi quyết định trong cuộc sống. Nhưng khi gặp anh chồng hiện tại, sự chai lì trong cảm xúc, trong tình yêu mà cô ta đã có mấy năm vừa qua từ từ tan biến. Sau khi bị người chồng cũ đánh, cô chưa từng một lần dám suy nghĩ rằng mình sẽ được yêu và chỉ có tới khi gặp anh chồng hiện tại thì cô ta mới có được cảm giác yêu.

Kết quả hình ảnh cho tạ quang huy

Hai người đã yêu nhau say đắm, có những dòng tin nhắn họ gửi mà tôi đọc cũng khiến cho tôi cảm thấy ngại, tôi chắc rằng đây là một cuộc hôn nhân thật và tôi sẽ phải làm bằng mọi cách để cho cặp trai gái này được gần gũi với nhau.

Người xét đơn cho rằng việc tổ chức đám cưới truyền thống là điều bắt buộc trong các cuộc hôn nhân của người Việt Nam. Đám cưới truyền thống ở đây có nghĩa là cúng trước ban thờ gia tiên. Tôi đã nhấn mạnh với ông chánh án rằng đó là nhận xét mang tính chất cá nhân và khi xét hồ sơ nếu áp dụng nhận xét cá nhân thì điều đó đơn giản là không hợp lệ. Cuộc hôn nhân này có tiệc cưới với sự hiện diện của những thành viên trong gia đình cũng như bạn bè thân thiết. Lý do không tổ chức đám cưới truyền thống cũng đã từng được giải thích cho người xét đơn đó rằng gia đình đang có tang. Nếu người xét đơn này cho rằng họ quá am hiểu về các phong tục tập quán của người Việt Nam trong khi thủ tục cưới hỏi khi gia đình có tang là điều tối kỵ, thì tôi cho rằng người này chưa hẳn am hiểu.

Hôm qua tôi phải nói với cô vợ rằng nếu trong phiên xử tôi có làm cho cô ấy khóc thì cho tôi xin lỗi trước. Trong phiên xử của ngày hôm nay, những giọt nước mắt không ngưng của người vợ khiến tôi cảm thấy rất áy náy. Chỉ sau 45 phút, chánh án đã được thuyết phục đây là một cuộc hôn nhân được thanh toán bằng tình chứ không phải bằng tiền.

Hôm qua tôi có một giấc mơ nhìn thấy cặp vợ chồng này và 4 đứa con của họ đạp xe đạp qua nhà tôi và còn rủ chú Huy đạp xe đạp cùng nữa. Khi chánh án tuyên bố rằng ông ta sẽ đưa quyết định căn cứ theo điều 368D của Luật Di Trú ban hành năm 1958 thì tôi lúc đó cảm được rằng giấc mơ không chỉ hẳn là giấc mơ suông mà nó sẽ sớm thành hiện thực...

Hồ sơ kiện đã được thành công và toà án đã đưa ra quyết định ngay tại chỗ.

>>> Xem thêm: Tâm sự di trú Úc: Hồ sơ tại ngoại cho ‘người rơm’

Thời tiết tại Melbourne đang chuẩn bị vào Hè ấy các cháu à... chú sẽ sớm gặp các cháu và đạp xe cùng các cháu... Không khí rất trong và bầu trời rất xanh thích hợp cho việc đi xe đạp lắm.

Theo Tạ Quang Huy

Báo Úc

Tin nước Úc

Tin tức Úc

Yến Khanh
5 điểm/1 đánh giá (của bạn: chưa có)

Hãy chia sẽ những điều bổ ích đến những người thân thương của bạn !


Bình luận