Câu chuyện di trú Úc: Bảo lãnh vợ ở lại khi kết quả ADN không phải con mình

Phan Anh Khang
09/04/2017 18:01
0

Trong quá trình xin thị thực-định cư, việc cung cấp các bằng chứng để chứng minh mối quan hệ huyết thống giữa người bảo lãnh và người được bảo lãnh là hết sức cần thiết. Nếu khi các bằng chứng ban đầu (giấy khai sinh, giấy đăng ký kết hôn…) và bằng chứng thứ cấp (bằng cấp, hình ảnh, thư từ…) của mối quan hệ được coi là không hợp lệ hoặc không đầy đủ thì Đại sứ quán sẽ yêu cầu xét nghiệm ADN huyết thống.

NewsVietUc - Tuy nhiên, trong câu chuyện lần này, một trường hợp khá hy hữu đó là khi bộ di trú Úc yêu cầu xét nghiệm ADN của đứa bé và kết quả em bé không phải là con của người bảo lãnh và người vợ đã đủ điều kiện để thành thường trú. Hãy cùng lắng nghe câu chuyện cố vấn Tạ Quang Huy vừa chia sẻ với báo NewsVietUc trong chuyên mục di trú lần này.

>>> Xem thêm: Câu chuyện di trú Úc: Khóc cười chuyện thông dịch viên Việt tại toà án Úc

Giữa đêm qua tôi nhận được cú điện thoại của một phụ nữ kêu khóc cầu cứu vì sắp tới cô sẽ không biết phải làm sao ăn nói với chồng và phản ứng làm sao với Bộ Di Trú..!

Cô kể với tôi rằng cô vừa nhận được email kết quả từ phòng khám DNA và cô đã không khỏi bàng hoàng khi thấy bản báo cáo xác nhận rằng đứa con mà chồng cô ta cùng nuôi bấy lâu nay lại không phải là con của anh ấy.

Cả đêm qua, hết người vợ rồi đến người chồng gọi điện để trình bày và thanh minh đủ lẽ. Và ngay sáng sớm hôm nay - một ngày gió lạnh căm căm, họ đã chạy xuống gấp để gặp tôi tại Springvale. Chưa kịp ngồi xuống ghế thì cô vợ - tên Thu - đã khóc nức nở. Thọ - chồng chị Thu dáng vóc rất cao to cũng bắt đầu có chút xúc động khi thấy vợ mình như vậy. Họ đang lo lắng hết sức về tình trạng sắp tới khi cho rằng với kết quả như vậy họ sẽ bị Bộ di trú từ chối visa và kéo theo cảnh chia ly của gia đình bé nhỏ này.

Những ngày cuối tuần tôi thường ưu tiên thời gian dành cho khách từ tiểu bang khác hoặc những trường hợp khẩn cấp như án hình sự, ở lậu hay visa đã sát ngày hết hạn. Trường hợp của vợ chồng Thu không rơi vào các vụ nào nêu trên, nhưng lại khá là khác biệt, vì visa của Thu đã chuẩn bị ‘die’ và tôi sẽ phải tìm bằng đủ mọi cách để cứu sống hồ sơ này.

Tình tiết hồ sơ

Cô Thu tới Úc theo diện du học và lấy chồng năm 2015 rồi nộp đơn xin định cư theo diện kết hôn với Thọ. Sau khi nộp hồ sơ không lâu thì Bộ Di Trú cấp cho Thu visa 820 (giai đoạn tạm trú). Sau 2 năm thì Bộ Di Trú gửi bộ hồ sơ cho Thu và nói rằng vợ chồng họ đã đủ thời gian để xin thường trú tại Úc. Vợ chồng Thu Thọ đã làm theo y những gì Bộ Di Trú Úc yêu cầu trong danh sách và nộp hồ sơ với Bộ.

Chỉ vài ngày sau, Thu nhận được thư từ Bộ ‘mời’ thử DNA để xác nhận đứa con của hai người. Bộ muốn biết có phải Thọ là cha của đứa bé hay là một người nào khác. Cả gia đình đã tới phòng xét nghiệm DNA theo chỉ định của Bộ và khoảng 1 tuần sau nhận được báo cáo rằng Thọ không phải là cha của đứa bé.

Xét nghiệm ADN - Một trong những biện pháp cuối cùng của bộ di trú khi muốn xác minh mối quan hệ của các cặp vợ chồng là thật hay giả

>>> Xem thêm: Di trú Úc : Tìm hiểu việc Facebook & Di Trú - Nguy hiểm cỡ nào?

Vậy trong tình huống này, sắp tới họ sẽ phải làm thế nào?

Nhận xét của Tạ Quang Huy

Trong các cuộc hôn nhân thường lệ, không hẳn cặp đôi vợ chồng nào cũng có con. Có những cuộc hôn nhân cả đời hai người không có con nhưng vẫn hạnh phúc. Có những cuộc hôn nhân có đến nhiều người con cũng tan cửa nát nhà vì những lý do nào đó. Và việc có con chỉ bởi mục đích di trú thì Bộ luôn luôn không khuyến khích

Bởi vậy, khi xét duyệt đôi khi viên chức của Bộ Di Trú cũng có áp dụng cảm nhận hay cảm tính riêng của họ vào hồ sơ và quên đi vai trò “công tâm” của một nhân viên xét duyệt Bộ Di Trú. Chỉ cần thấy hồ sơ có liên hệ với nhau như trường hợp của Thu và Thọ, thì đôi khi họ thường có “lời mời” bắt đương đơn và người bảo lãnh cùng đứa con thử DNA. Và sau đó có thể dẫn theo một loạt các quyết định cảm tính khác dựa trên kết quả xét nghiệm cứng nhắc này.

Nhưng, Luật pháp của Úc là một hệ thống văn minh và có tình người, đặc biệt là Luật di trú và các bộ luật có liên quan khác, như Luật gia đình. Từ rất lâu trước đây, những người làm luật luôn tính toán và cân nhắc để đặt tiêu chí nhân đạo và nhân văn lên hàng đầu khi ban hành các điều luật.

Cố vấn di trú Tạ Quang Huy 

Luật pháp không bắt buộc thử DNA

Điều 1.12 của Luật Di Trú là điều khoản được sử dụng khi cần để xác minh mối quan hệ và đồng thời nằm trong chính sách và chỉ thị của Bộ Trưởng Di Trú về DNA. Điều này ghi rõ rằng:

1. DNA chỉ được sử dụng trong các hồ sơ xin định cư theo diện kết hôn/đính hôn/sống chung nếu có nghi ngờ mối quan hệ của đương đơn và người bảo lãnh là anh/chị em ruột.

2. DNA chỉ được sử dụng khi các bằng chứng khác không thể cung cấp cho Bộ Di Trú.

Luật Gia Đình 1975 vs Luật Di Trú Úc

Căn cứ theo điều 69Q của Luật Gia Đình, nếu một đứa trẻ được sinh ra và có người đàn ông sống chung với mẹ của đứa trẻ 20 tuần trước khi bé được sinh thì mặc dù không có hôn thú thì đứa bé đó vẫn được coi là con của người đàn ông.

=======================

>>> Xem thêm: Câu chuyện di trú Úc: Điều cần biết về quyền hạn của bộ di trú Úc khi xét nhà

Do đó, với các trường hợp như của vợ chồng Thu - Thọ, ở đây có hai điểm mấu chốt:

1. Các bạn hãy luôn lưu ý rằng thử DNA chỉ đơn giản là lời mời hoặc lời đề nghị/khuyến nghị và KHÔNG PHẢI LÀ LỜI YÊU CẦU BẮT BUỘC cho nên các bạn có quyền từ chối thử. Và Bộ di trú sẽ không được sử dụng điều này để làm căn cứ có tính chất quyết định lên hồ sơ của bạn.

2. Chưa nói tới chuyện sự thật đúng sai hay kết quả chỉ ra thế nào. Ở đây có một thực tế rằng là: dù cho đứa bé không phải là con ruột của người đàn ông. Nhưng chỉ cần người đàn ông đó sống cùng với mẹ ruột của đứa bé trong khoảng thời gian quy định trong luật, thì mặc định người đàn ông ấy sẽ là cha của đứa bé trên định nghĩa của luật pháp. Đây cũng chính là tính nhân văn trong Bộ luật khi những người làm luật luôn hiểu rằng một đứa trẻ sinh ra đời luôn cần có đủ tình cảm của cha và mẹ dù ở hình thức nào.

Như vậy, có thể kết luận rằng trường hợp éo le của Thu - Thọ chắc chắn sẽ có hướng giải quyết tốt đẹp nhất là yêu cầu Bộ không được sử dụng kết quả DNA này làm căn cứ quyết định hồ sơ của Thu. Vì những bằng chứng, điều kiện, hồ sơ khác mà chị Thu cung cấp trong khoảng thời gian trước đây đã là quá đủ.

Hy vọng “sống lại” của một gia đình bé nhỏ thể hiện qua nụ cười và ánh mắt rạng ngời an tâm của hai con người trẻ ngồi trước mắt tôi.

Một ngày cuối tuần, gió lạnh rét căm căm, và không hề vô ích chút nào nhỉ?

Cố vấn Tạ Quang Huy

Phan Anh Khang
5 điểm/1 đánh giá (của bạn: chưa có)

Hãy chia sẽ những điều bổ ích đến những người thân thương của bạn !


Bình luận